- Em vẫn còn 1 năm thử việc.
- Vậy anh sẽ chờ em 1 năm lẻ 1 tháng.
- Mẹ em không cho phép em yêu đương trước năm 25 tuổi.
- Vậy anh sẽ chờ tới lúc em 25 tuổi.
- Nếu tới lúc 25 tuổi vẫn chưa được thì sao?
- Vậy thì anh sẽ chờ em suốt đời.
Chuyện tình dưới gốc cây sơn trà

(Source: raeganpercivalx)

That’s the best thing a girl can be in this world, a beautiful little fool.
Daisy Buchanan, The Great Gatsby, F. Scott Fitzgerald

(Source: moviesbooksseriesquotes)

Em họ mình (cũng là người bạn thân nhất ngày mình còn nhỏ) vừa ngỏ lời cầu hôn với bạn gái tối qua. Chỉ vài hình ảnh, một cái clip vài chục giây ngắn ngủi không hiểu sao làm mình xúc động kì lạ, cứ rưng rưng hoài không hết. Mình vẫn còn nhớ lời bạn ấy (mình không quen gọi là em) nói với mình cách đây mấy năm - khi đó bạn ấy và bạn gái hiện giờ yêu nhau được 1 thời gian rồi, đại ý câu nói là: “T có cảm giác chắc chắn mình sẽ cưới L. Cảm giác L sẽ là vợ của mình, không thể là ai khác được nữa…” Lúc đó mình chỉ thấy buồn cười sao sao đó (còn đang ít tuổi quá mà), mình cũng chỉ dám nói tương lai cũng còn xa, thật khó nói quá, nhưng bạn nhất mực khẳng định lại quan điểm lần nữa. Cuối cùng bạn đã làm được thật. Tình yêu kéo dài 6 năm và một kết thúc có hậu - Thực lòng ngưỡng mộ những chuyện tình dài lâu như vậy lắm lắm :)

Em họ mình (cũng là người bạn thân nhất ngày mình còn nhỏ) vừa ngỏ lời cầu hôn với bạn gái tối qua. Chỉ vài hình ảnh, một cái clip vài chục giây ngắn ngủi không hiểu sao làm mình xúc động kì lạ, cứ rưng rưng hoài không hết. Mình vẫn còn nhớ lời bạn ấy (mình không quen gọi là em) nói với mình cách đây mấy năm - khi đó bạn ấy và bạn gái hiện giờ yêu nhau được 1 thời gian rồi, đại ý câu nói là: “T có cảm giác chắc chắn mình sẽ cưới L. Cảm giác L sẽ là vợ của mình, không thể là ai khác được nữa…” Lúc đó mình chỉ thấy buồn cười sao sao đó (còn đang ít tuổi quá mà), mình cũng chỉ dám nói tương lai cũng còn xa, thật khó nói quá, nhưng bạn nhất mực khẳng định lại quan điểm lần nữa. Cuối cùng bạn đã làm được thật. Tình yêu kéo dài 6 năm và một kết thúc có hậu - Thực lòng ngưỡng mộ những chuyện tình dài lâu như vậy lắm lắm :)

(Source: weheartit.com, via determinate)

daobuoctrenmay:

Những năm tháng của tuổi 20, chúng ta còn bắt gặp sự thất bại khi bước chân vào nỗi cô đơn. Tuổi 20, ta nhận ra sự khắc nghiệt của cuộc sống, ta chia tay một số người, ta sống theo các nguyên tắc khác và, ta kết bạn với cô đơn. Những người trẻ thường bị bật ra sau những xung đột của cái tôi bên trong với thế giới bên ngoài. Và rồi sau đó, sẽ phải đối mặt với sự lạc lõng và cô đơn.
10 năm của tuổi 20 thường là quãng thời gian chúng ta trung thành chỉ với một việc, đó là gặm nhấm nỗi cô đơn. Chúng ta cô đơn trong công việc dù đã tìm được cái để làm và nuôi sống bản thân, chúng ta cô đơn trong tình yêu dù đang yêu hay vừa rời khỏi một cuộc tình, chúng ta cô đơn trong mọi mối quan hệ dù rằng mỗi ngày trừ lúc ngủ bao giờ cũng cố gắng giao tiếp thật nhiều với xã hội. Càng cô đơn, chúng ta càng thấu hiểu về sự thất bại, bởi chúng ta không thể hòa vào cuộc sống rộng lớn, và bởi chúng ta nhận ra rằng một góc nào đó bên trong mình sẽ mãi mãi lập dị đến hoang đường.
- trích Thời thất bại huy hoàng, blog Bình Phạm, Elle Magazine

daobuoctrenmay:

Những năm tháng của tuổi 20, chúng ta còn bắt gặp sự thất bại khi bước chân vào nỗi cô đơn. Tuổi 20, ta nhận ra sự khắc nghiệt của cuộc sống, ta chia tay một số người, ta sống theo các nguyên tắc khác và, ta kết bạn với cô đơn. Những người trẻ thường bị bật ra sau những xung đột của cái tôi bên trong với thế giới bên ngoài. Và rồi sau đó, sẽ phải đối mặt với sự lạc lõng và cô đơn.

10 năm của tuổi 20 thường là quãng thời gian chúng ta trung thành chỉ với một việc, đó là gặm nhấm nỗi cô đơn. Chúng ta cô đơn trong công việc dù đã tìm được cái để làm và nuôi sống bản thân, chúng ta cô đơn trong tình yêu dù đang yêu hay vừa rời khỏi một cuộc tình, chúng ta cô đơn trong mọi mối quan hệ dù rằng mỗi ngày trừ lúc ngủ bao giờ cũng cố gắng giao tiếp thật nhiều với xã hội. Càng cô đơn, chúng ta càng thấu hiểu về sự thất bại, bởi chúng ta không thể hòa vào cuộc sống rộng lớn, và bởi chúng ta nhận ra rằng một góc nào đó bên trong mình sẽ mãi mãi lập dị đến hoang đường.

- trích Thời thất bại huy hoàng, blog Bình Phạm, Elle Magazine

(Source: wisces13)

Người yêu nhắn tin bảo “Dũng (bạn anh) đang rủ anh cuối tuần sau đi Phan Xi Păng. Em có cho anh đi không?”
Mình đọc đi đọc lại tin nhắn phải cỡ chục lần mới trả lời lại. Vì buồn cười quá. “Em có cho anh đi không?” - nghĩ bụng bảo “không cho” thì chắc cũng vui vẻ ở nhà, vì cuối tuần này đã bỏ lại mình ở HN để vào SG chơi rồi. Chắc áy náy lắm đây.
Đêm qua mình thức đến 3h sáng, lên mạng đọc báo, thấy sao mà chuyện giữ chồng, dạy chồng cách yêu khó thế. Cứ nằm nghĩ ngợi cách mình đối xử với người yêu hiện tại có đúng không, có nên không.
Nhưng mà đọc xong tin nhắn trưa nay, thấy anh vẫn thương mình và nghĩ cho mình như vậy (sau gần 3 năm yêu nhau) thì mình cũng cảm thấy yên tâm một chút (nếu như mình lấy anh này).

Cuộc đời ta rồi sẽ đến một giai đoạn, chợt thấy lười với việc mở rộng các mối quan hệ của bản thân. Thế nên lục tung trong ký ức, tìm một người cũ, có thể ngồi ăn món quen trong một quán xưa, vậy thôi đã là bình yên.
Lưng chừng cô đơn - Nguyễn Ngọc Thạch

(Source: milo-skyaholic)

"Tôi muốn làm 1 cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ bên sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình dị !" Website counter